TỔNG TẬP VĂN HỌC DÂN GIAN XỨ HUẾ – VÈ, TRUYỆN THƠ (TẬP III)
- ĐÁ GÀ
Ngày mồng ba tết, một ông nọ đến nhà một người bạn để chúc mừng năm mới, nhưng không gặp. Người nhà cho hay hai ông bà chủ nhà đi An Cựu đá gà * từ sáng sớm(1). Khách bèn làm thơ “Đá gà”, và ghi vào tấm thiệp chúc mừng năm mới như sau:
Vui xuân nhằm tết mồng ba,
Ông bà cao hứng bắt gà đá chơi:
Gà ông ngóng cổ gáy hơi,
Gà bà thủ bộ đội thời gà ông;
Gà ông chém trúng cạnh mồng,
Gà bà nổi giận ngậm cần gà ông.
Đá nhau một chặp ướt lông,
Gà bà trúng cựa, gà ông gục cần!
Từ chuyện tranh tài ở trường gà* của các chú ó o, rất đông người cổ vũ, ông khách biến thành việc “gà ông” và “gà bà” chọi nhau ở một “sân chơi” hoàn toàn vắng bóng người xem, một cách tài tình (2).
Vì vậy mà bài thơ được vợ chồng người bạn của tác giả thích thú, xem là món quà có ý nghĩa nhất của ngày xuân.
Nguồn:
TKTTH 260
Chú thích:
(“) Thời gian trước 1954, ở An Cựu thường tổ chức chọi gà vào ngày mồng 3 tết.
(2) Bài thơ dùng lối nói nước đôi, vừa tả cảnh chọi gà vừa phơi bày cái tục (người sử dụng lối nói nước đôi này một cách nhuần nhuyễn, là Hồ Xuân Hương).
Người số hóa: Nguyễn Lương Minh Ngọc.
Người hiệu đính: Nguyễn Thị Thảo Như.
