TỔNG TẬP VĂN HỌC DÂN GIAN XỨ HUẾ – VÈ, TRUYỆN THƠ (TẬP III)
VÈ CHỒNG MỘT VỢ HAI
Vè vẻ vè ve,
Nghe kể chuyện vè: chồng một vợ hai.
Thương anh chút nết, chút tài,
Ái ân trao trọn, trúc mai hiệp hoà.
Phòng loan chăn gối đôi ta,
Nâng niu ấp ủ, mới là nên duyên.
Ân tình kết nghĩa đào tiên,
Lời thề còn đó, kết nguyền trăm năm.
Ai ngờ một dạ hai lòng,
Đứng bên núi nọ, còn trông núi này!
Trách đời chớ trách chi bây,
Trách anh nớ dạ tà tây hai đàng.
“Tham chi núi bạc, non vàng,
Ái ân xao lãng phòng loan lúc đầu.
Buồn tình chẳng nói nên câu,
Thân anh có vợ ưa hầu làm chi?
Để em nên nỗi sầu bị,
Buồn phiền trách phận, có khi khóc thầm!
Tham chỉ mất sức, lao tâm,
Phải niềm chung thuỷ, ái ân lúc đầu.
Nghe em phân rõ đôi câu,
Chính tà hai ngả, tà tây rõ ràng.
Ngày xưa chỉ phụng với loan,
Bây giờ thêm trúc, hai đàng khó vẹn hai!”.
“Tuổi mình khan hiếm tương lai,
Đông cây sai trái mấy ai lại nề ?
Nào ai tham lựu bỏ lê,
Có thân tiểu thiếp, chính thê vẫn nường.
Lòng anh vẫn trọn niềm thương,
Trăm năm một dạ, lửa hương thắm mùi”,
“Qua phần anh chị, còn tôi,
Em xin nói trước vài lời như sau:
Thân em như thể ngọn rau,
Đói lòng ăn lấy, có đâu như mận đào,
Nghĩ mình tủi phận biết bao,
Ngày xưa má thắm hồng đào như ai.
Bây giờ xoá mái tóc mai,
Vô duyên xấu số nên lỡ hai lời thề
Đêm hôm cô quạnh phòng khuê,
Canh tàn không ngủ, bồn bề tính toan.
Trăng tròn dẫu dọi phòng loan,
Đèn treo bên điện, tồi tàn ai ưa?
Chỉ mong những chốn duyên thừa,
Gửi thân quán trọ, nắng mưa đêm trường.
Duyên tình nghĩ lấy mà thương,
Sinh ra phận gái phấn hương một lần.
Sắc tài ai đứng cầm cân,
Thiệt thân em chịu, mười phần em cam!”.
Nguồn: VTTH, tr 105-106. Bài vè ra đời khoảng cuối thế kỉ XIX.
Người số hóa
Tôn Nữ Thái Bảo Trân
Người hiệu đính
Nguyễn Thị Thảo như
