TỔNG TẬP VĂN HỌC DÂN GIAN XỨ HUẾ – VÈ, TRUYỆN THƠ (TẬP III)
- CÔNG ĐÂU NGỒI QUỆT MŨI
Một bữa trưa, Mai Tu Nguyễn Cao Tiên mời sư Viên Thành cùng một số thân hữu đến dùng cơm, bàn chuyện thế sự. Chủ nhân hỏi đùa rằng sư ăn mặn hay ăn chay, sư cười, bảo chay hay mặn cũng đều được. Người nhà bưng lên toàn những món ăn ngon tuyệt cả. Đến lúc cầm đũa, sư gọi nhỏ người hầu bàn đi lấy một đĩa muối trắng có pha tiêu và thản nhiên ngồi ăn.
Qua cách ứng xử này, chủ nhân và thân hữu đều hiểu là không nên làm phiền đến sự tu tĩnh của sư.
Sau đó, sư đã viết bài thơ sau, dán lên vách chùa:
Ai thăm ơn lắm, biết thăm ai,
Ai mời xin lãnh*, dám mời ai,
Nhà dột, lá che, không đợi lợp,
Phên xiêu, gió đỡ, chăng lo gài.
Phải chăng mặc thế, hơi nào nghĩ,
Hơn thiệt thây đời, cũng chẳng nài.
Dễ có công đâu ngồi quệt mũi(1)
Nay còn chưa kể, huống là mai.
Nguồn:
TKTTH 383-384.
Văn bản đã được sửa chữa.
Chú thích:
(1) Xưa có một cao tăng, sau khi liễu đạo, tính trở nên biếng nhác, để mũi chảy lòng thòng mà không thêm lau. Một ông quan muốn mời ngài tham chính, ngài đồng ý. Nhưng khi ông ta đề nghị ngài chịu khó lau mũi rồi hãy đi, thì ngài đổi ý, bảo: “Tôi không muốn làm nữa, vì phải mất công lau mũi”. Ngụ ý, muốn để mọi cái diễn ra một cách tự nhiên, tự tại.
Người số hóa: Nguyễn Lương Minh Ngọc.
Người hiệu đính: Nguyễn Thị Thảo Như
