TỔNG TẬP VĂN HỌC DÂN GIAN XỨ HUẾ – VÈ, TRUYỆN THƠ (TẬP III)
VÈ VỀ DUYÊN PHẬN KHÔNG MAY
VÈ VỀ CON GÁI MUỘN CHỒNG
Hai bên lẳng lặng mà nghe,
Tôi kể chuyện về con gái xóm ni,
Cớ chi ở rứa, chịu sầu bị một mình.
Công ơn cha mẹ sinh thành,
Nơi mô kiến định thì đành một nơi.
“Em không sợ khi trái gió trở trời,
Đổ buồng (1) khát nước, lấy ai mà nhờ?”.
“Em còn một đứa đang thơ,
Cha già mẹ yếu, nghĩa tóc tơ chưa đền.
Ở làm răng cho vẹn cả hai bên,
Hiếu cha trà đặng, duyên mình mới xong”.
“Cớ sao đêm tưởng ngày trông,
Ôm duyên em đợi bao đông rứa hoài.
Biết rằng chữ duyên đặng hoà hai,
Kẻo mà phấn nhạt son phai uổng đời!
Căn duyên do bởi ông trời,
Biết nơi mô phú quý, biết nơi mô cơ hàn
Hay em có số “ông nhang”,
Chờ nơi phú quý, giàu sang sum vầy?
Nào khi em ước trên mây,
Đố em thoát khỏi mắc dây bìm bìm!
Cao thì khó với khó vin
Thấp thì không bẻ cũng im lọng chừng”.
“Cực chi mà cực quá chừng,
Không trai lấy gái thế phần con trai!
Cơ chỉ cha có con trai,
Làm răng đến nỗi con lạc loài căn duyên.
Đêm nằm cảng nghĩ cảng phiền!…”.
Nguồn:Từ Sở tay sưu tầm VHDG của người viết, chép năm 1986, tại làng Hà Trở, xã Vịnh Thái, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên Huế. Bài về do cụ Trương Thị Hạnh đọc
Chú thích:Đổ buồng, lúc ốm đau, bệnh hoạn, phải nằm một chỗ.
Người số hóa
Võ Thị Như Ngọc
Người hiệu đính
Nguyễn Thị Thảo Như
