TỔNG TẬP VĂN HỌC DÂN GIAN XỨ HUẾ – VÈ, TRUYỆN THƠ (TẬP III)

1 tháng trước

VÈ VỀ LỤT BÃO; MẤT MÙA, ĐÓI KÉM

VÈ VỀ LỤT BÃO

VÈ TRẬN LỤT NĂM QUÝ TỊ (1)

Đồng bào đón lấy mà nghe,

Tôi kể chuyện vè Quý Tị lụt to (1).

Cuộc đời nhiều nỗi đắn đo,

Mất còn, sống sót, đói no tự trời.

Ngày rằm lác đác mưa rơi,

Ngoài đồng lúa gặt hơn mười phần trăm.

Nửa đêm mười sáu gió rung.

Mưa ào sấm chuyển, ập xong cả đồng

Đêm khuya nước chảy mênh mông.

Người lo dồn của, kẻ bồng con đi.

Nước lên tức khắc một khi,

Độn gò lai láng, biết đi đường nào?

Leo cao nhiều chỗ sập nhào,

Nước lan đỏ thắm hoạ vào dòng sông.

Phước cho Mĩ Á, xóm trung.

Nứt ngang qua biển, may không trôi làng!

Nghe tin Phụng Hoá, Kính Hoà,

Lút đồn Văn Thánh, xỏa ngang trên thành.

An Hoà, Mang Cá, Địa Linh,

Vân Thê, Đập Đá, chợ Dinh lút đầu.

Hai làng Bằng Lăng, Nguyệt Biều,

Nước chảy, người chết, số nhiều mất thây.

Những người trèo vịn trên cây.

Bồng con quá lạnh sút tay té nhào!

Những người vợ lính theo chồng,

Chưa rồi tâm sự giữa dòng chia li.

Các trường thấy sự tại nguy,

Chèo thuyền ra vớt, quản gì phong ba

Thảm thương cho mấy cụ già,

Mắt mờ chống gậy, nước xoà trôi đi!

Thảm thương ba đứa ấu nhi,

Chưa rời vú mẹ chia li đường nào!

Trời cao thảm lắm trời ơi,

Vợ chồng, cha mẹ biết rời đi đâu?

Nguồn: VTTH, tr 123-124.

Chú thích: Năm Quý Ti (1953) xảy ra trận lụt lớn. Trận lụt này, ở Thừa Thiên có 500 người chết, 1290 ngôi nhà dân bị sập, hơn 300 con trấu bỏ bị cuốn trôi, cửa Quảng Đức của kinh thành Huế bị nước xô đổ (theo Dương Phước Thu, Thiên tai và dịch bệnh ở Quảng Trị. Thừa Thiên Huế, Nxb Thuận Hoá, Huế, 2006; tr 151),

Người số hóa

Tôn Nữ Thái Bảo Trân

Người hiệu đính

Nguyễn Thị Thảo Như