TỔNG TẬP VĂN HỌC DÂN GIAN XỨ HUẾ – VÈ, TRUYỆN THƠ (TẬP III)

1 tháng trước

VÈ THƯƠNG NGƯỜI VỆ QUỐC

Buồn tình ơi hỡi buồn tình,

Ai ra chiến địa cho mình ra theo.

Chiều chiều lại nhớ chiều chiều,

Nhớ người Vệ quốc đạn vèo bên tai.

Giang sơn gánh nặng hai vai,

Đời anh đã phó cho đời nước non.

Xa nhà đã mấy thu tròn,

Mẹ cha ráo tưởng, vợ con ráo màng(1).

Ngày xưa người chuộng chồng quan,

Ngày nay em chuộng Vệ quốc đoàn đánh Tây.

Em lo hôm sớm cấy cày,

Cho anh no bụng, ra tay giết thù.

Những đêm phẳng lặng như tờ,

Tin đồn bộ đội, em chờ đợi anh.

Nhiều đêm thức suốt năm canh,

Súng nổ đì đoành, em hỏi: Súng ta? (2).

Ngóng về đồn địch xa xa,

Tim em hồi hộp theo anh xông pha diệt đồn.

Cầu trời phù hộ anh luôn,

Cầu đồn bị diệt không còn một Tây.

Anh về, anh ghé lại đây,

Cho em xin nắm bàn tay diệt thù.

Nguồn:

VTTH, tr 283-284.

Bài vè ra đời khoảng thời gian 1947-1954.

Chú thích:

(1) Ý nói, vì người Vệ quốc xa nhà đã quá lâu, niềm mong mỏi của cha mẹ, vợ con nơi quê nhà cũng vơi cạn đi.

(2) Súng ta: Nói tắt của “ Có phải súng của ta không”, hoặc “ Hay là súng của quân ta?”.

Người số hóa

Võ Hoàng Khanh

Người hiệu đính

Nguyễn Thị Thảo Như