TỔNG TẬP VĂN HỌC DÂN GIAN XỨ HUẾ – VÈ, TRUYỆN THƠ (TẬP III)
VÈ THƯƠNG CÁN BỘ
Đêm đông giá lạnh tê lòng,
Bóng người cán bộ tắm trong mưa rào.
Hẳn chừng ngừng thấy bờ rào,
Dấu chân người đã bước vào che thân.
Mang tơi, đội nón, vo quần,
Gọn gàng như bác ra đồng tăng gia.
Anh đi công tác rừng xa,
Xem chừng kẻ địch để mà ruổi dong.
Thân anh mà chết là xong,
Phong trào lãnh đạo biết hòng lấy ai (1).
Thân anh khó nhọc không nài,
Xách đèn cảnh giới cho người yên tâm.
Ngày mai anh xuống nấp hầm,
Chờ em tin báo kéo lần anh lên.
Bữa cơm tăm tối không đèn,
Em thu tài liệu kỹ càng rồi anh.
Đêm khuya giấc ngủ không chừng,
Có em đứng gác, anh đừng lo chi.
Mỗi khi anh bước ra đi,
Để em đi trước, xem thì có ai.
Áo anh đứt nút* , sờn vai,
Đưa em vá lại, xong rồi giặt ngay.
Mỗi khi anh đau ốm vài ngày,
Em lo cơm cháo, xông khuây lá dầu (2).
Cầu anh đừng chết, chớ đau,
Để giành độc lập, dân giàu, em vui !
Nguồn:
VTTH, tr 281-282.
Bài vè ra đời khoảng thời gian 1947-1954.
Chú thích:
(1) Ý nói, lỡ người cán bộ mà chết thì không biết ai lãnh đạo phong trào kháng chiến.
(2) Xông khuây: nấu lá thuốc trong một cái nồi to, rồi cởi áo trùm chăn kín người và mở nồi ra xông, để thuốc và hơi ấm vào hòng đấy chất độc ra khỏi cơ thể (một cách chữa bệnh phổ biến trong dân gian, nhất lá bệnh cảm cúm).
Người số hóa
Võ Hoàng Khanh
Người hiệu đính
Nguyễn Thị Thảo Như
