TỔNG TẬP VĂN HỌC DÂN GIAN XỨ HUẾ – VÈ, TRUYỆN THƠ (TẬP III)

1 tháng trước

VÈ BẢO ĐẠI BẢO HOÀNG

Bà con lẳng lặng mà nghe,

Tôi kể chuyện vè: Bảo Đại bán nước cho Tây.

Từ ngày giặc Pháp đến đây,

Hoàng đế Bảo Đại cao tay Nam triều.

Làm vua Nam Việt mĩ miều,

Theo đường nô lệ mọi điều đến đây.

Từ khi Nhật đảo chính Tây,

Bao nhiêu sổ sách lại xay giao liền,

Vừa ta cướp lấy chính quyền.

Hoàng đế Bảo Đại giao quyền xin lui,

Nhận chức cố vấn làm vui,

Đứng lên tuyên thệ, thụt thùi gì đâu.

Đứng lên tuyên thệ đôi câu,

Bao nhiêu vàng bạc tóm thâu hết rồi.

Dân ta trong dạ bồi hồi,

Nhận chức cố vấn khắp trời rồng mây.

Ai ngờ cô vấn sang Tây (1),

Lập Quốc dân đảng lại xay đánh mình.

Tuyên truyền phản đối Việt Minh,

Rước roi giày mả, dân tình ủ ê!

Nào khi hắn đứng trước lời thề:

Làm dân độc lập mọi bề vinh quang (2).

Ai ngờ hắn theo lũ sài lang,

Theo chân giặc Pháp làm quan bù nhìn,

Bắt dân ta biểu tình, thôi lại hoan hô,

Đồng bào đói khát xương khô cốt tàn!

Bởi vì Bảo Đại bảo hoàng,

Nguyễn Văn Xuân điều khiển, Nguyễn Khoa Toàn tỉnh trưởng Thừa Thiên.

Nguồn:   VTTH, tr 236-237. Bài vè ra đời khoảng 1946-1949.

Chú thích:

(1) Năm 1946, trong chuyến đi cùng phái đoàn Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòà sang Trung Quốc, Bảo Đại đã ở lại nước ngoài.

(2) Ý nhắc lại lời tuyên bố của Bảo Đại khi thoái vị (ngày 30-8-1945): “Làm công dân một nước tự do còn hơn làm vua một nước nô lệ”.

Người số hóa

Tôn Nữ Thái Bảo Trân

Người hiệu đính

Nguyễn Thị Thảo Như