TỔNG TẬP VĂN HỌC DÂN GIAN XỨ HUẾ – VÈ, TRUYỆN THƠ (TẬP III)
VÈ KHUYÊN CHỒNG BỎ LÍNH (II)
Dù chàng lỡ bước lầm đường,
Ra đi để nhớ để thương về chàng.
Em ngồi nơm sợi tơ vàng,
Thương anh hiu quạnh trong hàng ngũ Tây.
Thương anh canh gác đêm ngày,
Sớm khuya đày đoạ, canh chầy gió sương.
Bừng trời súng nổ bốn phương,
Đoàn quân Vệ quốc họ đang tung hoành.
Họ đang nhắc nhở đến anh.
Sao anh ở mãi trong hàng ngũ Tây?
Em mong một buổi sum vầy,
Mẹ cha chồng vợ đợi ngày vẻ vang.
Cùng nhau dưới ánh trăng vàng,
Việc nhà, việc nước thiếp chàng ra tay.
Ước gì anh đánh lại Tây,
Đó là vinh dự từ tay anh làm.
Nước hùng nhà mới được yên,
Em yêu anh, lại cả nhà cũng yêu !
Anh đi em nhớ anh nhiều,
Đời anh còn lại, xin chiều, xin thương.
Anh về vác súng lên đường,
Cùng em tiêu diệt giết phường thực dân.
Tuổi em mười chín đang xuân,
Nỡ nào anh bỏ chiếu chăn lạnh lùng.
Để em ấp bóng cô phòng,
Mỗi khi súng nổ, đau lòng em nhớ anh.
Còn trời còn nước còn ta,
Còn ta khi ấy tha hồ vui chơi.
Thu đông chiến dịch đang thì,
Xa nhà xin chớ nhớ gì tình thương.
Anh đi bảo vệ lợi quyền,
Lòng em sung sướng là duyên tương phùng.
Lấy chồng mới đã xứng chồng,
Chồng đi Vệ quốc em càng thêm xinh.
Chị em quyết chí chung tình,
Ai mà theo giặc, em khinh vô cùng.
Nguồn:
VTTH, tr 312-314.
Bài vè ra đời vào khoảng 1949-1954.
Người số hóa
Võ Hoàng Khanh
Người hiệu đính
Nguyễn Thị Thảo Như
