TỔNG TẬP VĂN HỌC DÂN GIAN XỨ HUẾ – VÈ, TRUYỆN THƠ (TẬP III)

1 tháng trước

VÈ KHUYÊN CON BỎ LÍNH

Khổ thân mẹ lắm, con ơi,

Nuôi con khôn lớn, mong đời con hay.

Ngờ đâu lầm lỡ phút giây,

Bỏ nhà bỏ nước theo Tây sao đành.

Giặc kia có vuốt, có nanh,

Nhai xương, uống máu không tanh khác gì.

Từ ngày con bước ra đi,

Sân nhà văng vẻ, mẹ thì nhớ thương;

Giỗ thầy lạnh khói, tàn hương,

Ra đàng xuống bến, xóm làng nhỏ to.

Mẹ thời hôm sớm buồn xo,

Lo con lầm lạc, buồn cho thân già.

Rồi đây nghĩ lại gần xa,

Thương nước là một, yêu nhà là hai.

Ruột tằm đòi đoạn vắn dài,

Con mau quay súng bắn loài sài lang.

Trở về dân tộc, quê hương,

Quốc dân chính phủ sẵn sàng khoan dung.

Về đi con, chớ ngại ngùng,

Về đi cho mẹ yên lòng, con ơi!

Về đi, cùng với giống nòi,

Cùng dòng máu Việt, giết loài ngoại xâm.

Về đi, chuộc lại lỗi lầm,

Kẻo sau, lúc biết ăn năn muộn rồi.

Mẹ trông con lắm, con ơi!

Nguồn:

VGBTT, tr 127.

Bài vè ra đời khoảng 1947-1954.

Người số hóa

Võ Hoàng Khanh

Người hiệu đính

Nguyễn Thị Thảo Như