TỔNG TẬP VĂN HỌC DÂN GIAN XỨ HUẾ – VÈ, TRUYỆN THƠ (TẬP III)
VÈ ĐI PHU ĐỒN ĐIỀN
Ngồi buồn tạm tả đôi hàng,
Biết bao tâm sự ngổn ngang dạ này.
Bởi vì nghèo khổ tới đây,
Nghe lời khuyên dỗ, hội này sa chân.
Làng quê tiếng nổi rầm rầm,
Bỏ xử ra đi, tấm thân xơ xác,
Bỏ cảnh vợ con, gia đình chếch mác”,
Buồn sự tỉnh, dóm bước (1) vào Nam.
Ăn làm công việc khó khăn.
Nghĩ lại tấm thân, quá chứng vất vả
Ngủ dậy, bữa mai năm giờ kêu tên phải dạ,
Công việc ngày nào như ngày nấy chẳng sai.
Lỡ ra cai đảnh, xếp tại
Nghĩ tấm thân khố đã quá khối
Ngủ dậy sớm mai gánh thùng đi cạo mủ,
Trên coi khinh mà dưới cũng coi khinh.
Sự thiệt hơn ai có biết cho mình,
Chứ đau ốm chẳng ai biết đến.
Thôi đành chịu ba năm mãn hạn,
Kéo nói ra, lô khóc lỡ cười,
Bao giờ hồi quán, hưởng thời vinh hoa.
Nguồn : VGBTT, 110-111
Người số hóa
Võ Thị Như Ngọc
Người hiệu đính
Nguyễn Thị Thảo Như
