TỔNG TẬP VĂN HỌC DÂN GIAN XỨ HUẾ – VÈ, TRUYỆN THƠ (TẬP III)
VÈ ĐÁNH BẠC (I)
Vè vẻ về ve,
Nghe vè đánh bạc,
Đầu hôm xáo xác,
Mặt vui như tiên;
Nửa đêm thua tiền,
Mặt buồn như cú.
Hai mắt buồn ngủ,
Thôi lại lim dim.
Vợ con đi tìm,
Thôi lại đi kiếm.
Gặp tụi quán điếm,
Hỏi đánh nơi mô?
Mở cửa mà vô,
Ở trần ở lổ“!
Làm cho xấu hổ (1)
Khổ cửa hại nhà,
Thân tôi đàn bà,
Đón ngăn nỏ đặng.
Ngẫm đời cay đắng
Chất đã lên non;
Nghĩ lại chồng con,
Thôi đà quá ngán!
Trong lưng tiền tháng,
Ngoài làng tiền ngày (2)
, Ruộng cày cũng hết,
Một sào nỏ “lưa”
Cờ bạc như cưa
Trong nhà thì nghèo,
Lấy chi mà trả
Cờ bạc ra rả,
Cầm vợ đợ con
Nai lưng khăn đậy (5)
Chẳng còn cái chi ! (4)
Nguồn: VTTH, tr 113-114.
Chú thích;
(1) Ý nói, đi tìm sòng bạc mà chồng đánh, gặp phải bọn lừa đảo, chúng chỉ ỗ nhà thổ cho vào, khiến phải xấu hổ,
(3) Tiền tháng… tiền ngày: tiền vay, tính lãi theo tháng, theo ngày.
Việc cờ bạc phá hoại tài sản như cưa, lưỡi cưa cắt dần cho đến khi đứt hẳn.
(4) Cầm vợ đợ con, đem vợ con đi cầm bán, hoặc làm đầy tớ cho người khác
(5) Đi làm cho người khác nhưng không được trả tiền công, phải ăn cơm nhà mình, ăn trầu trong túi mình, do để trừ nợ.
Người số hóa
Võ Thị Như Ngọc
Người hiệu đính
Nguyễn Thị Thảo Như
