TỔNG TẬP VĂN HỌC DÂN GIAN XỨ HUẾ – VÈ, TRUYỆN THƠ (TẬP III)

1 tháng trước

VÈ ÁO XANH

Tai nghe chuông đánh năm giờ,

Cơm đùm gạo bới, rờ rờ ra đi (1)

Tập trung tại chỗ kịp thì,

Áo xanh lại mặc, vậy thì điểm danh.

Ông cai công vụ thi hành,

Chia ra từng toán làm nhanh cho kịp giờ.

Có người đang đứng lơ ngơ

Tìm xẻng với cuốc rờ rờ bị la.

Người đứng chụm bảy, chụm ba,

Sợ ông giám thị đi qua bất thường.

Làm thời vét cống, đào mương,

Xúc đất để ở dọc đường xe đi.

Chị em than vãn làm chi,

Chờ mười lăm phút nghỉ, có khi được ngồi.

Ngồi rồi người nói lại, kẻ nói qua,

Đừng nói chính trị, ông Tước la cho chừ.

Ông Tước không kể thực hư,

Vác roi ông quất liền chừ thẳng tay,

Ruột gan nghĩ lại bùi ngùi,

Cơm thua gạo kém, sống thời đặng không.

Làm thời cả vợ liền chồng,

Đầu tắt mặt tối trong lòng ngán ngao!

Càng ngày vật giá càng cao,

Lương tiền ít ỏi, làm sao tính đường?

Ăn làm thiệt đã khô xương,

Lương tiền không bao sản (3), khổ thân xác mình.

Ai mà ngồi ngả, ngồi nghiêng,

Ra làm bị trễ, cởi liền áo xanh

 

Nghĩ rằng vì nạn chiến tranh,

Bỏ nhà, bỏ cửa tan tành ra đi.

Thất nghiệp chẳng biết làm chi,

Phải ra toà tỉnh xin đi làm đường.

Ruột thời rối thể tơ vương,

Quê hương thì bỏ, đứng đường khổ thay!

 

Nguồn:

VTTH, tr 140-141.

Bài vè ra đời khoảng giữa thế kỉ XX.

 

Người số hóa

Võ Thị Như Ngọc

Người hiệu đính

Nguyễn Thị Thảo Như