TỔNG TẬP VĂN HỌC DÂN GIAN XỨ HUẾ – VÈ, TRUYỆN THƠ (TẬP II)

2 tuần trước

CON CHI VỪA ĐỰC VỪA CÁI?

 

  Một hôm, Tả quân Lê Văn Duyệt đến xem diễn tuồng. Ở màn phụ, có hai anh hề bông lơn với nhau. Anh nọ đố anh kia:

  – Đố mi : con chi vừa đực vừa cái?

  Nghĩ hai tên hề này muôn lỡm mình là một người yêm hoạn, Tả quân bèn cho lính cầm gươm lên sân khấu nạt rằng:

  – Nếu không giải được hợp lí thì sẽ nhận lấy nhát gươm này!

  Nghe vậy, cả rạp nín thở, im phăng phắc. Ai cũng sợ cho tính mạng của anh hề bạo mồm kia.

  Anh hề ra câu đố, trước uy lực của Tả quân, vẫn bình tĩnh bông đùa với bạn đồng nghiệp:

  – Tau đố mi dễ như rứa mà mi không trả lời được. Đó là “con thằng lằng”. Vừa “con” vừa “thằng” (“) , rứa(2) không phải hắn vừa cái lại vừa đực là chi nữa?

  Tả quân nghe vậy phì cười, thừa nhận lời giải là hợp lí.

  Nguồn:

  NCXH 131-132, TKTTH 446-447.

  Chú thích:

  (“) Con thằng lằng: thường viết “con thằn lằn” (con thạch sùng). Người Huế phát âm [-n] và [-ng] như nhau (là [-ngl), nên “thằng” cũng là “thằn”. Vừa “thằng” vừa “con” (chỉ giới tính nữ), nên gọi là “vừa đực vừa cái”

 

Người số hóa: Nguyễn Lương Minh Ngọc.

Người hiệu đính: Nguyễn Thị Thảo Như.