TỔNG TẬP VĂN HỌC DÂN GIAN XỨ HUẾ – VÈ, TRUYỆN THƠ (TẬP II)
- TRƯƠNG PHÌ
Hôm nọ, kép Sáu Đá đóng vai Trương Phi, lơ đễnh thế nào quên mang râu. Khi ra sân khấu, ông vẫn quên hẳn chuyện râu ria, thản nhiên xưng danh “Ta là Trương Phi…”. Sáu Đá đưa tay vuốt râu, thấy cái cằm trơn tru, bèn nhanh trí kéo dài âm i và chuyển nó thành ì: Trương Phi trở thành Trương Phì. Và ông nói thêm ” … con của Trương Phi đây! Hôm nay có việc, ta vô tâu lại với cha ta đã!”.
Nói xong, Trương Phì nhanh chân chạy vào hậu trường, mang râu nghiêm chỉnh rồi oai vệ bước ra, nói “Ta đây là Trương Phi..”.
Xong lớp diễn, Sáu Đá được mời đến gặp chủ rạp đề nghe lời tuyên xử về trường hợp vừa xảy ra: ông bị phạt tiền về tội quên mang râu, nhưng lại được thưởng về tài ứng xử mau lẹ, thông minh làm cho lớp diễn sinh động, tránh việc sân khẩu bị sượng, mặc dầu con Trương Phi là Trương Bảo, chứ không phải Trương Phì như Sáu Đá đã xưng danh.
Nguồn:
NCXH 138-139, TKTTH 435-436.
Khảo dị:
Trần Quốc Thịnh, trong Chèo cổ truyền làng Thất Gian (1) (Nxb Văn hóa
Thông tin, Hà Nội, 2007, tr 67-68), có kể mẫu truyện “Trương Phì” tương tự:
“Một anh kép hát tính tình luộm thuộm, ra vai Trương Phi lại quên đeo râu.
– Như ta đây là Trương Phi.
Khán giả xì xào:
– Trương Phi gì mà không có râu?
Bấy giờ anh ta mới sờ lên cằm:
– À, không phải! Ta là Trương Phì, em ruột Trương Phi. Giờ ta phải vào gọi anh ta ra mới được!
Và, anh ta chạy vào buồng trò đeo râu vào”.
Người số hóa: Nguyễn Lương Minh Ngọc.
Người hiệu đính: Nguyễn Thị Thảo Như.
